top of page
Tìm kiếm

CÓ TIỂU THUYẾT NÀO NÓI VỀ TÌNH YÊU CHỊ EM KHÔNG?

  • vohankienthuc
  • 4 thg 10, 2022
  • 7 phút đọc

[ZHIHU] CÓ TIỂU THUYẾT NÀO NÓI VỀ TÌNH YÊU CHỊ EM KHÔNG?

𝙻ượ𝚌 𝚍ị𝚌𝚑 𝚋ở𝚒: Đà𝚘 𝙷𝚘𝚊 Đà𝚘. 𝙱à𝚒 𝚟𝚒ế𝚝 𝚝𝚑𝚞ộ𝚌 𝚚𝚞𝚢ề𝚗 𝚜ở 𝚑ữ𝚞 𝚌ủ𝚊 𝚍ị𝚌𝚑 𝚐𝚒ả, 𝚟𝚞𝚒 𝚕ò𝚗𝚐 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚝ự ý 𝚛𝚎𝚞𝚙.

Tác giả:南氤梦

Nguồn:知乎

Bản quyền thuộc về tác giả. In lại thương mại xin vui lòng liên hệ với tác giả để được ủy quyền, in lại phi thương mại xin vui lòng cho biết nguồn gốc.

Tôi say rượu, kéo em trai tôi mới quen vào cửa hàng tiện lợi, chỉ vào hàng hóa trên kệ và hỏi: "Anh trai, một hộp có đủ không?"

Đệ đệ không dám nhìn ta, vành tai đỏ đến mức có thể nhỏ máu, "Đủ... Đủ rồi...”

Lãnh diễm vô tình cặn bã nữ tỷ tỷ x ôn nhu trung khuyển sữa cẩu đệ đệ

"Hoa diên vĩ xanh"

-----------------------------

03

Ánh đèn nhạt mập mờ, âm nhạc đinh tai nhức óc, nhân viên pha chế xuyên qua đám đông cùng với những người đàn ông và phụ nữ nhảy múa quên mình trên sàn nhảy, như tiêu chuẩn của mỗi quán bar.

Sau ngày hôm đó tôi cũng không đến đại học W nữa, dù sao đến đó vốn chỉ là do tôi nhất thời hứng khởi, đến quán bar tiêu khiển mới là cuộc sống bình thường của tôi.

Tôi dựa vào anh chàng đẹp trai ngồi trên quầy bar bắt chuyện.

Áo sơ mi trắng của anh ta hơi mở rộng, lộ ra cơ bắp cường tráng, dưới ánh đèn mê ly này càng lộ ra vẻ thanh tú ngon ăn

.

Soái ca cầm chén nhẹ nhàng lắc lư, tựa hồ là đang hưởng thụ tiết tấu như vậy, "Tán gẫu lâu như vậy, hình như tôi còn không biết cô làm cái gì.”

Tôi cười cười, "Có thể làm anh thất vọng, tôi chỉ là một du dân thất nghiệp." Đối với những người có thể chỉ có một mặt trong quán bar, tôi đã không nghiêm túc đến mức tất cả mọi thứ của tôi thổ lộ.

"Không có sự ràng buộc, cuộc sống tùy tâm sở dục cũng là một loại vui vẻ." Hắn nói xong lại đụng vào ly rượu của tôi, "Đi khiêu vũ sao?”

Hắn rất có chừng mực, biết rõ tôi có chút dè dặt nhưng không tiếp tục truy vấn.

"Được." Tôi vui vẻ đồng ý.

Hôm nay tôi mặc áo thun dài tay màu đen và quần ngắn màu đen, dáng người yểu điệu gợi cảm trong bộ trang phục này mà không bị che mất bất kì đường cong nào.

Quán rượu chính là nơi mập mờ tự nhiên, tất cả những va chạm cùng đụng chạm ở chỗ này đều vô cùng hợp lý. Trong nhịp điệu âm nhạc năng động, bàn tay của người đàn ông nhẹ nhàng ôm lấy eo của tôi.

Hắn cúi đầu đến gần tai tôi, môi như có như không lướt qua gò má ta, "Tối nay cô thật sự rất đẹp.”

Tôi hiểu được tâm tư ẩn giấu dưới những hành động này của hắn, tôi cũng không bài xích loại tiếp xúc thân thể này, ngược lại, tôi vui vẻ ở trong đó.

Tôi tự tại vòng qua cổ hắn, trên yết hầu hắn hạ xuống một nụ hôn nóng ẩm, "Yết hầu của ngươi cũng rất mê người.”

Dưới ánh đèn lấp lánh, ánh mắt hắn nhìn tôi tràn ngập dục vọng trần trụi.

Bầu không khí ái muội leo lên đỉnh cao, hướng đi tiếp theo tự nhiên là muốn chuyển đổi chiến trường.

Tôi đang muốn mở miệng, đột nhiên có một cánh tay ôm tôi lui về phía sau hai bước, tôi sa vào một cái ôm ấm áp.

"Chị, chị uống say rồi, để tôi đưa chị về nhà.”

Tôi bên này bày ra thời điểm thích hợp lại đột nhiên dừng lại, tôi có chút tức giận, là ai phá hỏng chuyện tốt của lão nương?

Tôi không vui quay đầu lại, khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai phía sau, tôi ngây ngẩn cả người. Người phía sau mặc một bộ âu phục màu đen sáng bóng, một đôi mắt trong suốt trong suốt ở đuôi mắt nhuộm trang điểm khói nhạt, có loại mị hoặc nói không nên lời.

Tôi là một cầu toàn, nhìn vào khuôn mặt này, những lời khó nghe của tôi liền nuốt ngược vào trong.

Tôi thuận thế nghiêng vào trong ngực hắn, "Đệ đệ, cậu muốn đưa tôi về nhà?”

“Ừm! Được không, chị." Trong mắt cậu ta là không chút che giấu chờ mong.

Tôi vuốt ve hai má cậu ta, “Đệ đệ lớn lên đẹp trai như vậy, đương nhiên có thể.”

Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi được cậu ta đưa ra khỏi quán bar. Gió đêm đầu xuân mang theo chút cảm giác lạnh lẽo, tôi theo bản năng rụt vào lòng cậu ấy.

Cậu cởi áo khoác tây trang trên người ra, khoác lên người tôi, "Chị ơi, chị làm sao tới được đây?”

"Tôi lái xe tới." Tôi ném chìa khóa xe cho cậu ta, và kéo cánh tay của mình đi về phía trước một vài bước, chỉ vào chiếc xe màu xanh đen bên kia đường, "Xe của tôi đang ... Đậu ở đó.”

Khi tôi đến khu dân cư, tôi thúc giục cậu ta nhanh chóng dừng lại.

Tuy không hiểu tại sao, nhưng cậu ta vẫn làm theo.

Tôi lảo đảo xuống xe, đi thẳng vào một cửa hàng tiện lợi, cậu ta có lẽ lo lắng tôi say rượu đi không vững, một tấc cũng không rời tôi.

Tôi đi thẳng vào cửa hàng tiện lợi đến kệ bên cạnh quầy thu ngân, chỉ vào hàng hóa trên đó và hỏi anh ta: "Anh trai, một hộp có đủ không?"

Cậu ta sửng sốt, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía tôi, "Sao?”

Tôi lấy một hộp trực tiếp từ kệ, đưa cho anh ta, "Một hộp ... Đủ chưa?”

Anh ta bất ngờ mở to hai mắt, vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta, "Chị, chị…”

"Không đủ sao?" Tôi cười ác liệt, xoay người còn muốn đi lấy thêm.

Cậu ta vội vàng đưa tay giữ chặt tôi, ánh mắt cũng không dám nhìn ta, vành tai đỏ đến có thể nhỏ máu, "Đủ... Đủ rồi…”

Vào nhà, tôi thậm chí còn không kịp bật đèn, liền xoay người đặt cậu ta lên cửa.

Tôi túm lấy cà vạt của cậu ta và hôn lên môi.

Môi răng giao triền, nhiệt độ cơ thể hai người dần dần tăng lên, hô hấp cũng càng thêm dồn dập. Tôi ôm cậu ta ngã xuống sô pha, trong bóng tối tôi nhìn vào đôi mắt ướt sũng của cậu ta, một tia lý trí cuối cùng cũng bị tình dục xâm nhiễm.

Ngay từ đầu cậu chỉ bị động đến thừa nhận khiêu khích của tôi, đợi nụ hôn của tôi rơi xuống, một đường rơi vào giữa lông mày, sống mũi, môi, yết hầu, xương quai xanh của cậu ấy.

Nhưng cuối cùng không khắc chế được mỗi khi tôi cố ý trêu chọc, đem tôi lật lại đè ở dưới thân.

Đêm dài đằng đẵng, chỉ còn lại hơi thở dốc trầm thấp cùng tiếng rên rỉ vỡ vụn.

04

Khi tôi nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua, Tô Nam Kỳ đã xuống giường, rót nước cho tôi từ nhà bếp và mang đến trước mặt tôi.

Tôi nhận lấy ly nước, nhấp một ngụm nhỏ, và ngẩng đầu lên đánh giá cậu ta.

Không trách tôi không nhận ra cậu ta, tối hôm qua cậu ta mặc một bộ âu phục sáng bóng tao nhã, còn mang theo một gương mặt trang điểm khói xinh đẹp, cả người tràn ngập mị hoặc phô trương. So với lúc tôi gặp anh ấy ở sân bóng rổ, hoàn toàn là hai phong cách hoàn toàn khác nhau.

Hiện tại Tô Nam Kỳ đã không còn lớp trang điểm, lại lộ ra khuôn mặt vốn đẹp trai của cậu ta.

Tô Nam Kỳ bị tôi nhìn đến đỏ mặt, "Vì sao chị lại nhìn tôi như vậy?”

Tôi vuốt ve cằm cậu ta và hỏi: "Cậu tẩy trang khi nào?"

Tôi chắc là sáng nay tôi thức dậy trước.

Tô Nam Kỳ có chút chột dạ không dám nhìn tôi, "Đêm qua chị mệt đến ngủ thiếp đi, em ôm chị đi tắm rửa thì tiện tay tẩy trang…”

Lúc này mới nhớ đến tối hôm qua tôi cũng trang điểm, để lớp trang điểm như vậy cả đêm, không cần nhìn cũng biết có bao nhiêu phần khó coi.

Tôi vừa định giơ tay sờ mặt mình, Tô Nam Kỳ liền mở miệng: "Trang điểm trên mặt của chị tôi cũng đã tẩy trang sạch.”

Khóe miệng tôi khẽ nhếch, kéo ngữ điệu nói: "Toàn thân cao thấp của tôi chẳng phải đều bị ngươi xem sạch sao.”

Mặt Tô Nam Kỳ càng đỏ lên, "Chị, tôi…” Hắn dừng một chút, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với chị.”

"Cậu biết chịu trách nhiệm là có ý gì không?" Tôi cười khẽ một tiếng, căn bản không đem lời nói của cậu ấy coi là thật, "Đều là người trưởng thành, loại chuyện này cậu tình tôi nguyện, không nên động một chút liền đem loại trách nhiệm này ra để nói.”

Tô Nam Kỳ nghe xong, vẻ mặt mất mát nhìn tôi, cũng không dám nói thêm gì nữa.

“Cậu đã nghỉ ngơi tốt chưa? Nghỉ ngơi xong thì về trường đi, tôi muốn ở một mình một chút." Tôi bắt đầu ra lệnh trục xuất khách.

Thấy tôi có ý thật sự muốn đuổi cậu đi liền ủy khuất nói: "Chị, chị còn chưa nói cho tôi biết tên của chị, chẳng phải lần trước chị đã nói rằng lúc gặp lại sẽ nói cho tôi biết sao.”

Tôi nhíu nhíu mày, lời này đúng là do tôi nói.

"Điện thoại di động." Tôi xòe tay ra trước mặt cậu ta.

Tô Nam Kỳ ngẩn người trong chớp mắt mới phản ứng lại, mở khóa điện thoại rồi đặt trên tay tôi.

Tôi cầm điện thoại di động của cậu ta để thêm WeChat của tôi, và thay đổi ghi chú thành tên của tôi - Mu Yu.

(Tên của nữ chính là Mộ Tranh.)

Sau khi thêm WeChat, tôi ném điện thoại di động lại cho cậu ta, "Bây giờ cậu có thể đi."

Tô Nam Kỳ bám lấy cửa, lưu luyến không rời mà nhìn tôi, "Chị, lúc tôi không có lớp có thể tới tìm chị không?”

Tôi lạnh lùng nói: "Cậu tìm tôi để làm gì? Chị không có tiền, không thể bao nuôi cậu.”

"Tôi không cần chị bao dưỡng." Tô Nam Kỳ tha thiết nhìn tôi, "Tôi có thể tới đây nấu cơm, quét dọn vệ sinh cho chị, tuyệt đối sẽ không quấy rầy chị.”

Tôi nhìn lướt qua cậu ta, vừa không đáp ứng, cũng không cự tuyệt, "Phải xem tâm trạng của tôi đã.”

 
 
 

Bình luận


bottom of page